Bảo quản đàn piano

CÓ HAI “KẺ THÙ” CHÍNH CỦA ĐÀN PIANO LÀ NƯỚC VÀ CHUỘT:

* KHÔNG ĐỂ LỌ HOA CÓ NƯỚC TRÊN NÓC ĐÀN

Nước chảy vào búa đàn sẽ làm búa trương lên, không sử dụng được nữa. Linh kiện đúng 100% để thay thế tương đối khó và nếu có thì cũng của Trung Quốc hoặc của những loại đàn không đúng chủng loại hoàn toàn và như vậy, đàn sẽ mất đi một phần giá trị.

 

CHUỘT NHẮT CÓ THỂ CHUI VÀO ĐÀN QUA 3 LỖ Ở DƯỚI BÀN ĐẠP (PEDAL)

(đối với đàn Nhật, hầu như, đây là 3 lỗ duy nhất,chuột nhắt có thể chui vào đàn)

Chuột vào cắn phím, dạ phím, dạ bịt âm và đặc biệt là búa đàn và như thế, đàn sẽ hỏng.

Đối với đàn piano cũ (secondhand piano) thì việc thay linh kiện đúng chủng loại tương đối CẦU KỲ VÀ KHÓ KHĂN vì chính hãng sản xuất đàn thường không tồn tại nữa hoặc có tồn tại thì việc gửi một cái búa mới để lắp cho một chiếc đàn cũ là việc họ KHÔNG MUỐN LÀM; vì nếu họ luôn tạo điều kiện cho việc thay thế, sửa chữa piano cũ thì đàn mới sản xuất sẽ không tiêu thụ được nhiều.

Hơn nữa, đối với đàn piano, việc thay một cái búa mới của chính hãng vào một cây đàn cũ thì âm thanh do chiếc búa mới tạo ra khi đập vào dây sẽ không giống âm thanh của những búa còn lại. Âm thanh sẽ không đồng bộ, không đều nữa và đó là một trong những tiêu chí thể hiện giá trị đàn .

 

NẾU ĐÀN CHƯA CÓ “HỘP CHỐNG CHUỘT” thì bạn liên hệ với chúng tôi hoặc bạn có thể lấy MÚT nhét vào 3 lỗ dưới pedal và thỉnh thoảng phải kiểm tra vì chuột có thể cắn mút, lôi ra và chui vào.

Chuột rất thích vào trong đàn làm ổ vì trong đó kín đáo, có dạ, gỗ để cắn cho đỡ ngứa răng.

Nếu bạn nghe thấy tiếng lục cục trong đàn thì hãy MỞ NGAY ĐÀN và đuổi chúng ra.

 

Việc tháo đàn tương đối đơn giản: Bạn mở nắp trên lên, nhìn vào trong đàn tìm hiểu một chút là biết ngay.

Bạn phải mở cả nắp bụng đàn (dưới bàn phím) để đuổi chuột.

 

 

2-CHẾ ĐỘ SẤY:

Chế độ sấy đối với đàn piano quan trọng như nước đối với hoa – nước nhiều, hoa chết, nước ít quá, hoa cũng chết; sấy nhiều, đàn bị khô, ngót gỗ (chốt giữ dây sẽ bị lỏng), sấy ít,đàn sẽ bị tịt, chơi rất khó chịu.

Tại sao đàn tịt, không kêu?

Đàn bị ẩm, tịt, dính phím theo tôi, KHÔNG PHẢI LÀ ĐÀN HỎNG.

Có đàn nhạy cảm với thời tiết ẩm nhiều, có đàn nhạy cảm ít – đàn nhạy cảm nhiều, sấy nhiều hơn so với đàn nhạy cảm ít.

Giữa các khớp chuyển động của đàn piano thường được đệm bằng dạ. Dạ gặp khí ẩm thì trương lên, chèn vào khớp làm khớp không chuyển động, dẫn đên đàn bị tịt, bấm không kêu.

 

MÙA NỒM Ở VIỆT NAM:

Khi sàn nhà “ĐỔ MỒ HÔI” thì nên cắm ống sấy 24h/24h SUỐT THỜI GIAN NỒM (nhà luôn chạy máy lạnh thì không cần thiết lắm).

 

CÁC MÙA KHÁC:

Khi nào thấy bấm nốt không kêu hoặc phím bấm xuống không nảy lên hoặc dính phím thì cắm ống sấy cho đến chừng nó kêu.  Khi nó đã kêu thì để thêm vài ngày hoặc vài tuần rồi rút phích cắm ra.

THỜI GIAN CẮM ỐNG SẤY KÉO DÀI HÀNG THÁNG mà không thấy tiến triển gì thì bạn lại mở đàn xem có trứng gián hay phân côn trùng bị rơi vào các khớp chuyển động không.

3- CÔN TRÙNG:

CON MỐI:

Không nên để đàn quá sát tường, tối thiểu là 3cm để đề phòng mối ăn đàn.Mối có thể ăn hỏng đàn trong vòng 01 tuần nếu để chúng xâm nhập. Mối phải đi theo bầy, phải có tổ nên một vài con bị vứt vào thùng đàn cũng KHÔNG LÀM SAO. Tránh để nó đùn mùn (như đê) dẫn đường vào đàn theo bầy.

Vậy, đàn nên có bát kê dưới bốn bánh xe dưới gầm đàn để có khoảng cách hợp lý giữa gầm đàn và đất, lưng đàn và tường vì mối thường không đùn mùn qua được 4 bánh xe sắt vào đàn, trừ khi có “cầu bắc qua” – một tờ giấy, hay đồ chơi bị rơi dưới gầm hoặc lưng đàn có thể làm cầu nối để mối đùn mùn bò vào theo bầy.

Bát kê đàn là bốn miếng hình tròn, thiết kế để kê dưới 4 bánh xe sắt của đàn để đàn không bị đẩy vào tường do ai đó vô tình dựa vào; đàn bị lao vào tường thường sứt góc dưới do va vào gạch ốp chân tường; ngoài ra bát kê còn có tác dụng tách âm với nền nhà (Insulator).

CON MỌT:

Đàn piano Nhật (nội địa) hầu như không bị mọt ăn vì được tẩm hóa chất gì đó mà mọt không thích ăn.

Nếu các bạn thấy con XÉN TÓC bay vào nhà thì nên vứt ra ngoài vì xén tóc đẻ trứng vào gỗ, nở thành mọt. Con mọt chính là con xén tóc con, khi lớn, chúng lột xác, có cánh và biến thành con xén tóc.

CON GIÁN – CON NHẬY:

Chúng tôi đã có kế hoạch luôn cho băng phiến (mua ở các siêu thị) vào trong thùng đàn khi đàn được giao; song không nên cho nhiều bằng phiến vì không có lợi cho sức khỏe.

Tuy nhiên, sau một vài tháng, bạn hãy mở bụng đàn (ở dưới bàn phím), ấn hoặc vặn chốt để mở nắp ra và cho thêm một vài viên băng phiến vào vì GIÁN và đặc biệt là CON NHẬY RẤT THÍCH NHẤM, ĂN DẠ VÀ BÚA ĐÀN.

Chúng không ăn nhanh như mối, nhưng theo thời gian, cũng gây tác hại không kém.

 

4- LÊN DÂY, BẢO QUẢN

Đàn sử dụng với mục đích nghiệp dư (amater), tức sử dụng dưới 60 phút/ngày thì khoảng 01 năm cho người đến kiểm tra, lên dây một lần.

Đàn chơi với mục đích chuyên nghiệp (professional), tức sử dụng 2 đến 3 tiếng/ngày thì khoảng 06 tháng nên bảo dưỡng một lần.

5- VỆ SINH ĐÀN

Đàn để chỗ nhiều bụi thì vài năm nên gọi chúng tôi một lần để thổi sạch máy đàn bằng máy xì hơi (có van ngăn nước) để tránh làm đàn bị tịt do bụi và ẩm.

Nếu đàn bị bụi mà không tịt thì không sao, bạn cứ chơi bình thường.

Đôi khi, đàn bị bụi nhiều mà kẹt phím chứ không phải lúc nào nguyên nhân cũng do ẩm.

Không dùng khăn ướt lau đàn, dùng khăn mềm, khô (vải xô, áo may ô cũ) lau để khỏi làm xước mặt sơn.

Nếu đàn có khăn phủ phím bằng dạ (thường là màu đỏ, dùng để trang trí) thì không giặt bằng nước. Nếu bạn có nhu cầu làm sạch thì bạn hãy giặt khô; giặt nước, khăn co lại, nhìn rất xấu.

6- CÁCH SỬ DỤNG:

Đàn tự nhiên mất tiếng, bạn nhìn xuống dưới đàn, có 3 bàn đạp (pedal). Bạn thấy bàn đạp ở giữa thấp hơn thì lấy chân ấn xuống, dịch nó sang phải; có loại đàn, bàn đạp cao bằng nhau mà vẫn mất tiếng, bạn dậm chân mạnh vào bàn đạp ở giữa, dạ giảm âm ở trong đàn sẽ được nâng lên, âm thanh sẽ trở lại bình thường vì đó là bàn đạp giảm âm, dùng để tập đàn ban đêm.

 

Nhiều khách hàng thắc mắc nốt cuối cùng bên phải của đàn có âm thanh nghe rất nhỏ và lạ:

Thứ nhất, nhiều nghệ sĩ chơi đàn vài chục năm nhưng chưa bao giờ dùng đến nốt đó.

Thứ hai, nốt cuối cùng ở độ rất cao của âm thanh, tần số rung cực cao, khi gõ vào chỉ nghe tiếng búa gõ vào dây là chính, tai người hầu như nghe được rất ít cao độ.

Như thế là bình thường và bất kỳ đàn piano nào cũng thế, không phải do hỏng.

 

Việc học đàn: ngoài việc luyện tập thường xuyên, nên có giáo viên nhiệt tình hướng dẫn. Học đàn piano nói riêng và chơi nhạc cụ rất khó – “nghề chơi nó lắm công phu”. Bạn có thể luyện tập nhiều, trong vòng vài năm mà chơi cũng chẳng hơn ai. Đừng nản, học nhạc chuyên nghiệp có thể kéo dài vài chục năm, nhưng người chơi cũng chẳng thấy mình giỏi. Vì vậy, nếu bạn mua đàn vài năm mà thấy mình chơi vẫn “phọt phẹt” thì cũng là bình thường.

Bạn cũng nên lưu ý là đàn cũ chưa có hệ thống chống sập nắp nên khi con bạn đang tập, tránh để trẻ em quá nhỏ tuổi khác lại gần, quấy nhiễu. Chúng có thể gạt vào nắp đàn, đập xuống tay con bạn.

Lực đập nhìn rất mạnh, nhưng ngày bé, tôi bị nhiều lần, cũng không đau lắm (nhưng cũng không thích) nên các bạn cũng không cần lo lắng quá về việc này.

Theo tôi, để có cây đàn piano nghiêm túc, các nhà sản xuất đã rất công phu trong việc chế tạo. Nếu có tai nạn lớn (giập tay chẳng hạn) thì cây đàn piano ngày nay đã không có nắp.

Tuy nhiên, bạn vẫn nên cẩn thận!

Nguồn Internet.

Có thể bạn quan tâm: Cách tự học đàn piano tại nhà tốt nhất